Home Cuộc sống THNM – Nguyễn Phong Việt: ‘Bố không được nhắm mắt!’

THNM – Nguyễn Phong Việt: ‘Bố không được nhắm mắt!’

5
0


Tuổi thơ tôi là tuổi thơ trên những cánh đồng, những con ngõ. Tôi hầu như không bao giờ ngồi và thủ thỉ với bố, ngoại trừ một vài lần hiếm hoi ông cắt tóc cho tôi trong tiệm hớt tóc nhỏ mở trước nhà.

Một ngày cùng bố vất vả kiếm sống rồi đi ngủ lấy sức cho ngày mới …

Vì vậy, tôi không có nhiều kỷ niệm với bố. Điều anh ấy dạy tôi là cách tự lập, biết chăm sóc bản thân, không làm phiền người khác quá nhiều. Tôi không biết đó có phải là một may mắn cho con đường sự nghiệp tương lai của tôi không, nhưng theo một cách nào đó, vào thời điểm mà cuộc sống hàng ngày trước ngưỡng cửa nhà tôi là một điều khó khăn. là giải pháp hữu hiệu nhất để bé “sống sót”.

Ảnh: Pixabay

Thỉnh thoảng nhìn cảnh ba đứa con nhà người khác chơi với nhau tôi cũng chạnh lòng. Vì chúng ta luôn biết trong trái tim một đứa trẻ thơ như mình có một khoảng trống. Tôi thiếu những lời khuyên cần thiết để có thể đứng dậy sau khi trượt chân ngã, đại loại như: “Không sao đâu con, đứng dậy đi, mẹ ở đây!”. Tôi đã tự mình đứng dậy trong lúc ngã, nhưng đứng dậy lại cảm thấy tiếc nuối vì không có tiếng nói bên cạnh … Nhưng tôi cũng biết, mỗi cảnh, mỗi cảnh, tất cả những người anh em của tôi, cũng là cảm giác tự đứng lên. -thật không có ai để an ủi tôi.

Con biết mình kém may mắn hơn các bạn khi không có bố nhiều thời gian trò chuyện, vui chơi cùng nhau. Đã có lúc, trong những năm đầu tiên xa nhà, tôi đã cố ngồi lại và nghĩ về khoảng thời gian đó. Nếu tôi và bố có cùng những kỷ niệm đùa giỡn, cười đùa, khuyên nhủ… cùng nhau. Liệu tôi có cơ hội thể hiện nhiều hơn, học cách mạnh mẽ hơn trong lời nói và hành động. Và tôi sẽ hiểu con mình, biết tính cách của con nhiều nhất có thể, hiểu con sẽ ứng xử như thế nào trong những tình huống khác nhau trong cuộc sống qua những lời dạy bảo của con.

Chúng ta chắc chắn sẽ có những kỉ niệm tuyệt vời đó, nếu có thời gian, nếu bạn có thời gian … Nhưng đúng là hoàn cảnh gia đình đã không cho phép.

Mãi sau này, sau những thăng trầm của cuộc sống, tôi bước vào cuộc sống gia đình và một ngày… tôi trở thành bố của một cậu con trai. Tôi không nhớ lần đầu tiên nhìn thấy ba xuất hiện trong đời, mình đã nói gì và làm gì, nhưng tôi nhớ rất rõ mình đã nhìn vào mắt con mình, như có thần giao cách cảm: “Có ba ở đây, đừng sợ! ”.

Tôi không có bất kỳ kinh nghiệm làm cha nào trước đây, vì vậy tôi tự học mỗi ngày. Rồi một ngày, tôi chợt nhận ra rằng con trai tôi đã dạy tôi hầu hết mọi thứ về cách chăm sóc và hiểu một đứa trẻ. Tôi biết nói gì để con tôi yên tâm khi nửa đêm trằn trọc. Tôi biết khi nào anh ấy cảm thấy mệt mỏi, khi anh ấy vui vẻ, khi anh ấy thích ăn món này và ghét món khác, khi anh ấy khóc vì sợ đau trong ngày bị bệnh nôn ra mật, khi nào bạn có dấu hiệu của sự tàn phế một món đồ chơi …

'Cha, con không thể nhắm mắt!'
Nhà thơ, nhà văn Nguyễn Phong Việt.

Hàng ngày, sau khi đưa con đi học về, tối nay tôi luôn hỏi bố mẹ có đi làm không (do tính chất công việc nên tôi phải tham gia khá nhiều buổi ra mắt phim vào buổi tối). Và khi câu trả lời là có ba, đôi mắt cậu bé luôn thoáng chút buồn. Nếu câu trả lời là không, tôi gần như ngay lập tức bật cười.

Chơi với con bạn luôn ở bên chúng. Rất hiếm khi bạn “cho phép” bố ngồi xung quanh trong khi tôi chạy xung quanh. Có những hôm, bố mệt quá nên vừa chơi với con vừa nằm trên ghế sô pha chợp mắt 5-10 phút. Y như rằng, cậu con trai chạy đến và hét lên: “Bố ơi, bố không được nhắm mắt!”. Rồi hôn hít vào má bố để ép bố mở mắt, “dậy” chơi với con.

Nhưng những ai có con đều biết, mỗi lần con hôn mình dường như chỉ có niềm vui sướng và hân hoan …

Có con, chơi với con, trò chuyện với con mỗi tối trước khi đi ngủ, mỗi sáng thức dậy đưa con đến trường và chúc con một ngày học vui vẻ bên bạn bè … Những khoảnh khắc ấy, vô hình trung đã dạy cho Ba cách trở thành một người hơn người có trách nhiệm với bản thân và gia đình bạn, học cách kiên nhẫn khi con bạn khóc và nói cho chúng biết bạn đang làm gì sai, học cách khoan dung sau khi con xin lỗi, học cách đặt câu hỏi khi chúng tức giận nhưng im lặng không nói chuyện bất cứ ai, học cách bỏ từng câu hỏi mà họ tiếp tục hỏi cho đến khi họ hài lòng và ngừng hỏi …

Còn bạn, tôi biết, bạn có một nơi để tin tưởng khi bạn sợ hãi hoặc muốn khám phá điều gì đó về thế giới mà bạn chưa biết. Như mọi lần anh hỏi: “Còn ba bên cạnh thì sao ?, và tôi trả lời:“ Em không sợ gì cả! “. Cứ như vậy, để giữ an toàn cho con, dù trong giấc mơ, mắt con chưa bao giờ mở ra, nhưng nghe tiếng cha nói, con lại mỉm cười và chìm vào giấc ngủ …

Ông bà ta vẫn nói: “Con hư tại mẹ, con hư tại bà ngoại”. Đàn ông như được cưng chiều, chỉ lo kiếm tiền là đủ mà không cần gánh vác nhiều trách nhiệm trong việc chăm sóc con cái. Mọi việc cứ yên tâm là đã có hai tay hai chân của người vợ – người mẹ của đứa trẻ. Vậy nên sẽ có lúc con cần sự vững chãi của cha để nương tựa mà không tìm được, con cần một niềm tin lớn vào bản thân và con có thói quen nhẹ nhàng cưng chiều, cần được hỏi han. Nhiều câu hỏi nhận được quá ít câu trả lời … Tôi có đủ cha mẹ nhưng tôi có một khoảng trống mà đôi khi chỉ cần nói: “Ba, có chuyện gì, nói cho con biết?”.

Sẽ không ai muốn trở thành một đứa trẻ thiệt thòi. Cả ba người đều không muốn sinh một (hoặc nhiều con), nhưng thời gian ở bên họ đôi khi quý như vàng. Bẵng đi một thời gian, tôi giật mình khi thấy con khôn lớn, nhưng suốt cuộc đời trưởng thành, con không có một lúc vui buồn.

Nếu bạn muốn con bạn chia sẻ hoặc chia sẻ với chúng trước. Muốn con ổn định thì truyền cho con. Nếu bạn muốn con mình ham học, hãy cùng con khám phá thế giới. Muốn trẻ hiểu được tình yêu thì bạn phải thể hiện tình yêu đó hàng ngày để trẻ cảm nhận được. Cuộc sống luôn có những trường hợp ngoại lệ đối với một số ít người, nếu không đủ vẫn sống tốt… nhưng với hầu hết mọi người, sự trọn vẹn yêu thương, sẻ chia trong gia đình mới là “nguyên liệu chính”. để tạo ra một con người tốt trong tương lai.

“Bố ơi, bố không được nhắm mắt cho qua!”, Câu này ước gì đứa trẻ nào cũng có thể nói ra và mọi ông bố trên thế giới này đều có thể nghe thấy và sau đó mỉm cười: “Con biết rồi, để con coi chừng!”.

Sau 8 tập thơ trải lòng mình với độc giả và xây dựng thương hiệu nhà thơ bán chạy hiếm có trên thị trường xuất bản Việt Nam, Nguyễn Phong Việt vừa cho ra mắt tản văn “Ta đang sống hạnh phúc?”. Với tác phẩm này, anh mang đến làn gió mới với những câu chuyện về cuộc sống, công việc, cách đương đầu với những biến cố, mất mát trong cuộc sống, những xoay vần của một gia đình … Nguyễn Phong Việt, VietNamNet xin trích đăng một số bài viết của anh trong tản văn này. .

'Nhà thơ bán chạy' Nguyễn Phong Việt: 'Bạn đọc đau 1, mình đau 10'

‘Nhà thơ bán chạy’ Nguyễn Phong Việt: ‘Bạn đọc đau 1, mình đau 10’

– Nhà thơ Nguyễn Phong Việt – hiện tượng xuất bản khi bán được hàng chục nghìn bài thơ nói về cảm xúc của mình khi viết những câu thơ khiến nhiều độc giả ‘đau lòng’.

Nguyễn Phong Việt

(Trích: “Chúng ta đang sống hạnh phúc?” – Skybooks và NXB Phụ nữ Việt Nam)



Source link

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here